Hình ảnh hoạt động Liên hoan hát các bài hát quy định trong Quân đội, dân ca Quan họ khu A (Tối 19/4/2021 tại HT/S2)
Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2021
Hình ảnh hoạt động Liên hoan hát các bài hát quy định trong Quân đội, dân ca Quan họ khu B, C (tối 26/4/2021 tại HT/A).
Thứ Năm, 13 tháng 5, 2021
Phê bình thơ “Bộ quân phục cũ”
Thiếu tá NGUYỄN THỊ THỦY - Khoa VHNN
Nếu ai đó đã từng đọc thơ Nguyễn Minh Cường – một nhà thơ
8x khoác trên mình màu xanh
áo lính (hiện đang công tác tại Phòng Khoa học quân sự, Trường Sĩ quan Chính
trị) thì sẽ thấy trong thơ anh thường đem đến
cho độc giả một cái nhìn về Tổ quốc, chiến tranh và người lính của người được
sinh ra và lớn lên ở thời bình. Vì thế, Nguyễn Minh Cường đã dành rất nhiều
những cảm xúc, trở trăn, về người lính với những thân quen giữa cuộc sống đời
thường với những bộn bề suy tư giữa cái hối hả, đầy âu lo của nhịp sống hiện
đại. Đó là những suy tư “rất đời” mà cũng “rất lính”.Bài thơ “Bộ quân phục cũ”
của anh là một bài thơ như thế.
Ngay nhan đề bài thơ đã gợi nhiều suy ngẫm.“Bộ quân phục”
có thể coi là tín hiệu, là dấu hiệu để nhận diện người lính. “Bộ quân phục”
người bạn đồng hành trên con đường binh nghiệp của mỗi người lính. Đối với
những người đã hoặc sẽ rời xa quân ngũ thì “bộ quân phục cũ” sẽ trở thành một
biểu tượng, một hồi ức, một kỉ niệm. Và với những chàng trai sau hai năm tham
gia nghĩa vụ quân sự thì ngày xuất ngũ, hình ảnh bộ quân phục ấy cũng có ý
nghĩa thật đặc biệt:“Người lính lặng lẽ xếp vào ba lô/ Bộ quân
phục cũ/ Ngày mai ra quân/ Sau hai mùa xuân/ Ăn cơm bộ đội”.
Những tháng ngày
trong quân ngũ là khoảng thời gian không thể nào quên đối với các bạn trẻ thực
hiện nghĩa vụ quân sự. Nếu ngày tòng quân là bao hồi hộp, lo lắng thì ngày xuất
ngũ lại để lại thật nhiều bâng khuâng. Đoạn thơ mở đầu cất lên như một sự thông báo với đầy đủ thông tin,
hình ảnh không hề cầu kì, hoa mĩ nhưng lại khiến người ta bị thu hút bởi cái
tâm trạng “lặng lẽ” của người lính.
Sau hai năm xa quê hương, xa gia đình, họ được trở về với những gì thân thuộc.
Nhưng trở về cũng có nghĩa là “rời xa”- rời xa đồng chí, đồng đội, rời xa những
kỉ niệm đẹp đẽ của những tháng năm áo lính – hai năm không quá dài nhưng cũng
đủ làm người ta lưu luyến. Người lính xuất ngũ ở cái ranh giới, ở khoảnh khắc
ấy sẽ thật khó diễn tả hết tâm trạng, vừa vui mà lại vừa buồn. Buồn quá thì bi lụy,
mà vui quá lại hóa vô duyên.Bởi thế có lẽ sẽ khó có từ nào phù hợp hơn từ “lặng lẽ”.“Lặng lẽ” là lặng im, không
nói, không ồn ào nhưng chất đầy tâm trạng.“Lặng
lẽ” là vô thanh mà hữu tình, hữu ý.
Vào
cái thời khắc “ngày mai ra quân”, những kỉ niệm đẹp đẽ của thời quân ngũ lại ùa
về trong kí ức của người chiến sĩ một cách hồn nhiên, trong trẻo. Đó là kỉ niệm
những ngày tháng rèn luyện vất vả, nhọc nhằn nhưng luôn rộn ràng tiếng cười lạc
quan yêu đời: “Những ngày bọn mình nụ
cười tươi rói/ Vắt ngang lưng đồi/ Khi chiến hào đu võng gió chơi vơi/ Lại cõng
nắng bò qua trận địa”.Dưới cái nhìn của người lính trẻ tuổi đôi mươi, những
hình ảnh của cuộc sống quân ngũ hiện lên rất thực mà cũng đầy lãng mạn, nên
thơ.
Những chàng trai bước vào cuộc sống quân ngũ khi tuổi mới mười tám, đôi mươi, phần đa trong số họ cũng là những người lần đầu tiên xa rời vòng tay chăm sóc ân cần của gia đình, người thân cho nên những ngày tháng “nhập ngũ” với các chế độ rèn luyện nghiêm ngặt, gian khổ của quân đội, đối với những người trẻ ấy mà nói, có lẽ đúng như Nguyễn Minh Cường đã viết, đó cũng là:“Những ngày gian khổ đầu tiên của cuộc đời/Nhưng có lẽ cũng là những ngày vô tư nhất”.
“Sau hai mùa xuân/ Ăn cơm bộ đội”, những chàng trai vẫn tuổi đôi mươi ấy
trở về với đời thường. Giờ đây họ đã trưởng thành hơn, nhưng ngày xuất ngũ cũng
là ngày họ đứng trước những ngã rẽ khác nhau của cuộc đời, là ngày họ phải đối
diện với những xô bồ, hối hả, lo toan của cuộc sống thường nhật. “Để giờ đây thấy đời thường sao lạ lẫm/ Từng bước, từng bước rụt rè chầm chậm/ Như ngày tân binh
tập một, hai”.Lời thơ cất lên giản dị, mộc mạc, diễn tả cảm xúc, thành thực
của người lính đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự. “Xuất ngũ” là kết thúc một
khoảng thời gian rèn luyện, nhưng đó
cũng là lúc khởi đầu của một hành trình mới với biết bao bỡ ngỡ, âu lo. Và cái
điều trở trăn, day dứt nhất đó là: “Nhưng
giữa đời thường lỡ có bước sai/ Ai chỉnh sửa cho ta như khi còn trong đội
ngũ?”.Những vần thơ không cầu kì, hoa mỹ
nhưng lại đầy gợi hình, đưa con người ta đến những chiều sâu suy tưởng. Đó vừa
là câu hỏi, đồng thời cũng như lời khẳng định.Đó không còn là suy tư riêng của
những người trẻ khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự nữa mà dường như là lời tự chất
vấn, là sự chiêm nghiệm của tất cả những người đã, đang khoác trên mình màu
xanh áo lính. Quả thực cuộc sống đời thường sẽ khác biệt rất lớn cuộc sống quân
ngũ. Đời thường với bao cám dỗ khiến còn người ta dễ lầm lạc “bước sai”. Và giữa dòng đời xuôi ngược,
khi không còn ai để uốn nắn, chỉnh sửa những lúc “bước sai” giống như thời quân ngũ thắm tình đồng chí, đồng đội thì
những người đã từng là lính tự nhắn nhủ lòng mình: “Thì giữ lấy bộ quân phục cũ/ Mặc
bên trong những lớp áo đời thường”. “Bộ quân phục cũ” không chỉ là còn là vật
kỉ niệm của một thời quân ngũ mà đã trở thành một biểu tượng cho bản lĩnh, tinh
thần, cho phẩm chất bộ đội cụ Hồ mà người lính luôn giữ gìn, giúp họ luôn vững
bước trên đường đời nhiều chông gai và cám dỗ.
“Nhưng giữa đời thường lỡ có
bước sai/ Ai chỉnh sửa cho ta như khi còn trong đội ngũ?/Thì giữ lấy bộ quân phục cũ /Mặc
bên trong những lớp áo đời thường.?Những vần thơ vừa là lời giãi bày vừa là lời nhắc nhở đầy thấm thía đối với tất cả những
ai đã và đang khoác trên mình màu xanh áo lính.
*
* *
Bộ
quân phục cũ
(Nguyễn Minh Cường)
Người lính lặng lẽ xếp vào ba lô
Bộ quân phục cũ
Ngày mai ra quân
Sau hai mùa xuân
Ăn cơm bộ đội.
Chào nhé!
Những ngày bọn mình nụ cười tươi rói
Vắt ngang lưng đồi
Khi chiến hào đu võng gió chơi vơi
Lại cõng nắng bò qua trận địa
Chào nhé!
Những ngày gian khổ đầu tiên của cuộc đời
Nhưng có lẽ cũng là những ngày vô tư nhất
Để giờ đây thấy đời thường sao lạ lẫm
Từng bước, từng bước rụt rè chầm chậm
Như ngày tân binh tập một, hai
Nhưng giữa đời thường lỡ có bước sai
Ai chỉnh sửa cho ta như khi còn trong đội ngũ?
Thì giữ lấy bộ quân phục cũ
Mặc bên trong những lớp áo đời thường...
Thứ Tư, 24 tháng 3, 2021
Xuân mới Thạch Hòa (Lê Thị Huyền - Khoa VH, NN)
Xuân
xứ Đoài đào khoe sắc sớm mai
Nắng
lung linh trên từng ô cửa nhỏ
Tỏa
ngát hương hồng rung rinh trước gió
E
ấp sương đêm cánh mỏng đồng tiền
Sớm
mai Xuân dạo bước dọc ven hồ
Qua
S1,S2 đến giảng đường nhà H
Màu
xanh mớitrên sân trường thoáng mát
Thấy
yêu sao công sức biết bao người
Nhờ
tay ai cây nảy lộc, đâm chồi
Như
sức sống của mùa xuân bừng dậy
Những
mướp, những bầu, su su giăng khắp lối
Hương
bưởi, nhãn ngọt ngàoníu bước chân qua
Sức
sống trào dâng từ những luống hoa
Đất
và người cùng thiên nhiên hòa quyện
Đem
sức xuân dựng xây trường trọng điểm
Vẹn
nguyên tình, trọn vẹn bốn mùa hoa
Bốn
lăm xuân từ Thành Cổ vươn xa
Cùng
sắc xuân nơi Thạch Hòa thơm ngát
Có
sức người cùng chung vang câu hát
Xuân
kết đoàn tình đồng chí Bắc–Nam./.
Ánh đèn khuya (1// Trần Anh Kiên - Khoa Sư phạm quân sự)
Đêm đã về khuya, chính trị viên Tâm vẫn còn ngồi làm
việc. Tiếng mưa rả rích đang đánh thức những mầm cây. Sắp tết rồi. Mới tháng
Tám vừa rồi khi đơn vị rời Bắc Ninh lên địa điểm đóng quân mới ở Hòa Lạc, quay
đi quay lại đã hết năm. Chừng ấy thời gian, đơn vị đã giải quyết được một khối
lượng công việc khổng lồ, ổn định được tổ chức. Nhưng trong đầu anh lúc này là
những hình ảnh về lứa học viên mới, cần phải dành nhiều thời gian để theo dõi,
uốn nắn, rèn luyện. Tâm xoa tay lên trán, hai mắt khẽ nhắm,...
Có một sự trùng hợp khá đặc biệt. Đa phần học viên do
Tâm được phân công quản lý là con em nông dân, vùng sâu, vùng xa, điều kiện
kinh tế còn nhiều khó khăn. Hầu như các học viên chỉ dám chi tiêu trong khoản
tiền phụ cấp ít ỏi nhận được hằng tháng,... Vậy mà trong những học viên mới đó
vẫn có cậu dành dụm tiết kiệm, không dám mua thêm gì ngoài những chi phí sinh
hoạt cần thiết.trong đó có An - cậu học viên có nhiều điểm đặc biệt về tính
cách.
An là học viên sống khép mình
nhất trong đại đội. An chỉ tham gia những sinh hoạt và công tác bắt buộc chung,
còn thì hầu như không trò chuyện cùng ai, không tham gia hoạt động thể thao
ngoài giờ. Còn một điều khác lạ nữa là hầu như chủ nhật nào An cũng mất tăm mất
hút, ngooại trừ lúc ăn cơm và ngủ nghỉ. Tâm lặng lẽ quan sát An. Nhiều lần, Tâm
muốn gặng hỏi chuyện nhưng An dường như biết trước ý định của Tâm nên đều lảng
tránh.
Vào một ngày cuối tháng, trong
lúc dọn dẹp lại nhà kho, học viên trong đơn vị phát hiện ra có nhiều bó giấy các
tông cất giấu ở trên trần nhà kho.Toàn những bó giấy chắc nịch, được xếp ngay
ngắn, gói buộc cẩn thận. Đại đội cho học viên đem về xung công. Lúc này, An lên
tiếng nhận là giấy của mình. Thế thì càng tốt chứ sao? Đại đội biểu dương luôn
tinh thần công tác ngoài giờ của An. An ngồi im lặng nhưng sau đó lại lên đại
đội để báo cáo xin lại số giấy ấy. Không phải vì An có tinh thần tập thể đột
xuất, mà là An lấy về để dồn lại đem bán cho bà đồng nát ở ngoài dân thỉnh
thoảng vẫn vào đơn vị thu mua đồ để lấy
tiền. Thế là lại sinh chuyện thêm. Các thủ trưởng tiểu đoàn biết chuyện, chỉ
đạo đại đội làm rõ.
Buổi sinh hoạt đại đội về việc của An diễn ra không
căng thẳng, mà mang đầy sự tò mò của học viên. Trước tập thể, An đã thành thật
khai báo mình đã vài lần lấy và bán giấy cho những bà đồng nát, mỗi lần một vài
bó giấy. Mỗi bó được 5, 10 nghìn. Hỏi An cần tiền để làm gì, thì không nói. Đa
số học viên thì chỉ tò mò xem đại đội xử lý ra sao, còn chỉ huy đại đội thì
thấy việc làm của An không thấy xếp vào loại nào trong quy định của quân đội.
An lại là học viên mới có vài tháng tuổi quân, nên không biết xử phạt kiểu gì? Về
sau, đại đội trưởng quyết định tịch thu hết số giấy đó và chủ nhật nào cũng bắt
An đi kiếm giấy.
Trên cương vị là chính trị viên phó đại đội, Tâm thấy việc xử lý như vậy chưa thuyết phục, vì thế Tâm xin phát biểu:
-
Theo tôi, quyết định như thế chưa thỏa đáng. Chúng ta, ai cũng biết chuyện Thạch
Sanh - Lý Thông. Thạch Sanh làm nghề đốn củi chuyên nghiệp, làm quanh năm suốt
tháng mà có giàu được đâu. Đồng chí An chỉ tranh thủ kiếm giấy vụn trong thời gian nghỉ của mình,
thì chắc chắn không thể làm gì xấu được. Có lẽ có uẩn khúc gì đó, đề nghị đại
đội xem xét tìm hiểu lại, rồi quyết định sau cũng chưa muộn.
Nhiều học viên đồng tình với ý kiến của Tâm. Việc xử
phạt An tạm để lại. Nhưng tiếc rằng, đơn vị không trả lại giấy cho nó.
Hơn hai tháng sau, Tâm được bổ
nhiệm chính trị viên đại đội. Tâm vẫn chú ý chuyện của An. Nhiều lần, thấy An
ngồi một mình, Tâm tìm cách gặp, truyện trò, hỏi thăm tình hình gia đình, tâm
tư, nguyện vọng. Dần dần, An mới giãi bày tâm sự riêng và nút thắt trong lòng
Tâm và An đã được tháo gỡ từ nhiều lần cùng nói chuyện thân tình ấy.
Chả là nhà An rất nghèo. Bố mất sớm, chỉ còn có mẹ, An
và em gái. Trước khi nhập học, An đã hứa kiếm tiền mua cho mẹ một chiếc xe đạp
để chở rau ra chợ bán cho đỡ phải gánh gồng. Mẹ An tuổi chưa nhiều nhưng từ hồi
còn trẻ toàn phải làm việc nặng nên đã yếu rồi. Hứa với mẹ vậy nhưng chưa làm
được. Bây giờ vào học, đóng quân ở Hòa Lạc cũng giáp quêHòa Bình, nên An quyết
tâm dành dụm tiền phụ cấp và tranh thủ nhặt nhạnh thêm tiền từ việc lượm bìa
các tông để khi nào được về phép thì mua xe tặng mẹ.
Tâm nghe mà thấy thương quá. Việc làm nhỏ bé ấy của An làm Tâm hết sức mủi lòng, cay cay mắt. Ước
mong của An thật hết sức bình dị, nhưng thật có hiếu và rất cao đẹp. Người có ý
nghĩ và hành động như thế không bao giờ có thể là người xấu. Tâm nghĩ nếu giúp
được An, thì nhất định sẽ trở thành một học viên tốt trong đơn vị. Nghĩ vậy,
Tâm liền trao đổi với đại đội trưởngvà cùng với Chi đoàn thanh niên bàn phương
án giúp An. Đơn vị tổ chức phát động một ngày chủ nhật lao động lấy kinh phí
gây quỹ giúp đồng đội. Số tiền thu được cũng kha khá.
Gần cuối năm, trong một lần về
Hòa Bình công tác, Tâm cho An đi theo và cùng về tận Tân Lạc thăm gia đình An.
Số tiền đơn vị giúp đỡ, cộng với tiền dành dụm của An, đủ mua cho mẹ một chiếc xe
đạp tốt, còn dư một khoản đơn vị tặng mẹ An làm vốn chạy chợ. Mẹ An vô cùng cảm
động, còn với An thì chắc chắn đó là những giây phút hạnh phúc không thể nào
quên.
Cốc..cốc.. tiếng gõ cửa rụt rè...
Tâm mở mắt.
- Anh chưa ngủ ạ?
- An đi gác về đấy à?..Anh chưa,
còn chút việc nữa anh muốn làm nốt.
- Anh ơi, chiều nay em nhận được
thư của mẹ, mẹ nhờ em gửi lời cảm ơn đơn vị..
- Có gì đâu em, anh em biết hoàn
cảnh của em thì mỗi người góp một chút công sức, mong gia đình em đỡ vất vả. Em
chịu khó động viên mẹ nhé..
- Vâng ạ. Em hứa sẽ cố gắng!
Ánh đèn trong phòng vụt tắt.Trong
hơi chăn ấm, Tâm khẽ mỉm cười. Ngoài kia mưa bụi vẫn rơi nhưng trong lòng Tâm
là cảm giác ấm áp. Mùa xuân đang về…
NGÁT THƠM SEN ĐẤT
Giữa cái nắng nhàn nhạt cuối thu, trong cái nóng êm ả, từng cơn gió nhẹ điểm theo nhịp bắt đầu se lạnh. Thiên nhiên giao mùa thướt tha, mặt hồ lăn tăn những cợn sóng tựa như bức tranh thủy mặc làm nao lòng những đứa con đang học tập xa quê hương. Thiên nhiên làm dâng lên trong họ nỗi nhớ tao tác cái nơi mình được sinh ra với tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm.
Cái
vùng đất nghèo mà ít được đặt bàn tay của con người truyền hơi ấm, nên ngày ấy,
nơi đây còn hoang sơ. Thế nhưng, ba tòa nhà cao tầng của Trường Sĩ quan Chính
trị như những ngọn hải đăng đã soi sáng cả một vùng quê. Nó mang đến ánh sáng
cho vùng đất nghèo khó này và cả cả một tương lai đầy hứa hẹn. Văng vẳng bài ca
“Tiếng hát trên đỉnh Hoàng Liên Sơn” đâu đó trên những ngọn đồi. Nhạc sĩ Ngọc
Quang đã nhắc đến 99 bóng hình thiếu nữ hùng vĩ và đầy lãng mạn. Đó là nguồn cảm
hứng bất tận cho những Chính trị viên trở thành thi sĩ mang trên mình màu xanh
áo lính.
Đoạn
bãi cỏ xanh nay đã ngã màu đỏ cháy dọc theo bờ hồ như bức tranh được vẽ bằng cọ
của họa sĩ Edouard Manet người Pháp, ông là người khiến cho tôi có một cái nhìn
khác lạ về nghệ thuật ngay từ thở nhỏ. Trên những đoạn đường dài xanh hun hút,
chúng tôi cùng nhau nhặt những chiếc lá vàng rơi, tựa những chú ong vàng cần mẫn
trang điểm thêm nét xuân cho những ngôi nhà mới xây.
-
Năm nay trời lạnh lắm cậu nhỉ?
-
Cậu ở miền Nam chắc không biết, gió vào mùa này đã thổi lạnh đồng nghĩa là mùa
đông năm nay giá rét lắm đấy.
Năm
ấy, có một người đàn ông trung niên tóc đã ngả màu đang cố lê chiếc bao tải và
đưa các ngón tay lần kéo những sợ dây cao su từ chiếc xe máy Dream cũ. Tôi vội
chạy lại đỡ chiếc bao ấy cho chú.
-
Bao nặng đấy chú ạ!
Ông
cười to, một gương mặt phúc hậu hiện ra sau tiếng cười. Gương mặt như những người
Quảng Bình mà quê tôi hay kể cho nhau nghe. Gương mặt và tiếng cười đánh tan luồng
gió rét vừa thổi qua.
-
Bên trong chứa gì vậy chú? Có cả bùn và nước đang chảy ra đấy ạ!
-
Củ sen cháu ạ! Sen từ Bắc Ninh đem qua đây, giống đẹp, những bông hoa nở rộ hay
chào đón mỗi khi những con tàu sắt chạy qua, và nó đẹp hơn khi nó nghiêng mình
trước gió chào những người lính hành quân trở về.
Những
cái hố đã được đào sẵn từ đáy hồ hiện ra khi nước rút cạn, thật tỉ mỉ và tinh tế,
chắc ông là một nghệ nhân chăng? Lần thứ mấy trong năm ấy, chắc hẳn ai từng nhớ,
thấy ông đã trồng những củ sen quanh hồ rộng mênh mông dưới thời tiết giá lạnh…
Rồi thấm thoắt đã ba năm, nhanh như chiếc lá vàng rơi. Tôi
đã trở thành học viên năm thứ 3, cùng đơn vị gắn bó với ngôi trường. Ba năm là
những kỷ niệm không bao
giờ quên, là hành trang mang theo cả đời người dưới mái trường nơi đây.
Một
chiều hè, sau khi làm nhiệm vụ trở về, đi qua cái hồ tôi chợt bừng tỉnh, đã lâu
mình không nhận ra, “mình thật vô tình!”. Hoa sen đang nở rộ, đung đưa những
chiếc lá vươn cao, nghiêng mình kính cẩn. Tiếng chim đang hót, đàn ong vo ve dưới
tán lá rộng, đàn cò trắng, cò lửa và cả cò con dạo quanh hồ.
Đang
mải mê, thích thú ngắm từng bông hoa và đàn chim, bỗng một bàn tay vỗ vai tôi.
-
Cháu thấy thích không? Đẹp không?
Tôi
chợt nhận ra đó là người đàn ông với gương mặt và tiếng cười xua tan gió rét,
người đàn ông cần mẫn chăm sóc hồ sen hằng ngày mà tôi đã gặp hồi mới nhập trường.
Thầy chính là Phó hiệu trưởng Trường Sĩ quan Chính trị, nơi tôi đang theo học.
Tôi rụt rè trả lời:
-
Thưa thầy, tuyệt đẹp ạ! Nhưng có được cảnh quan tuyệt vời như thế này, trước hết
phải kể đến công ơn của Thầy ạ. Thầy là một sĩ quan quân đội, một nhà chính trị,
nhưng hơn cả, thầy là một nghệ sĩ, một kiến trúc sư tài ba nên mới có con mắt
tinh tường để tạo ra cảnh sắc tuyệt đẹp nơi đây!
Nghe
tôi nói, thầy lắc đầu:
-
Ta chẳng có công gì cả, chỉ bỏ một phần sức ra thôi. Mà cháu có biết vì sao hoa
sen lại khiến cho những loài sinh vật lại cư trú đến đây không? Bởi vì chúng
cũng như con người chúng ta, yêu cái đẹp của từ loài hoa này.
-
Sao chúng yêu cái đẹp, thưa Thầy?
-
Bọn chúng thích loài hoa Sen! Chắc cháu nghĩ hoa Sen gần nguồn nước và có thức
ăn chứ gì? Đúng nhưng chưa đủ. Hoa Sen là loài hoa thanh tao, tinh khiết, và
cũng cực kỳ sang trọng, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn cháu ạ. Những lá sen
to, cao, vững chắc che chở những đóa sen rập rờn lay động trong gió thì còn gì thú
bằng. Là Chính trị viên cũng vậy cháu ạ! Mỗi cán bộ, chiến sĩ, đảng viên phải
rèn luyện cho mình sự thanh tao, tinh khiết, trong sáng và luôn thơm ngát như những
đóa sen kia. Như vậy nhân dân mới tin yêu chúng ta, và từ đó tất yếu sẽ có niềm
tin vào Đảng…
Câu
trả lời của thầy khiến tôi thêm vững tin vào con đường mình đã chọn. Trên mặt hồ,
gió mơn man thổi, những chiếc lá lay nhẹ, hương sen tỏa thơm ngát. Không gian
ngập tràn vị thuần khiết, thanh tao như người và đất nơi đây./.








