Tiểu
phẩm - NGÔ XUÂN TRƯỜNG
Cảnh 1. Tại phòng ở học viên vào một buổi chiều giờ tự
học, (có một bàn, 3 ghế, trên bàn có một số quyển sách). Hải đang ngồi ôn tập môn
Tiếng Anh ngày mai thi, Minh bước vào.
Minh: Này! cậu làm gì mà suốt ngày ngồi "tụng
kinh, niệm phật" thế. Chẳng lẽ bên Tây họ cũng "tụng kinh, niệm
phật" à? Làm việc khoa học là phải biết nghỉ ngơi; phải biết "thư
giãn" cho thoải mái, ngồi một chỗ như cậu nó chai lì đấy, không ăn đâu.
Hải: Cậu đi đâu về đấy? mai thi môn Tiếng Anh rồi
mà chưa ôn xong, thì thi thế nào được.
Minh: Cậu không biết gì à?
Hải: Biết gì cơ?
Minh: Này! cậu thực sự không biết hay "cố tình"
không biết?
Hải: Nhưng mà về chuyện gì?
Minh: (Chỉ tay lên phía Nhà Tiểu đoàn) Này! nhìn
thấy không? các sếp đang bận họp bàn kế hoạch tham
gia hoạt động kỷ niệm 5 năm Ngày tái thành lập Trường mà cậu vẫn ngồi
đây à.
Hải: Thì sao?
Minh: Biết
ngay mà! đúng là gà công nghiệp chính hãng. Ngốc lắm em ạ! cuộc sống là phải
biết "chớp thời cơ", chứ suốt ngày ngồi trong bốn bức tường em, định
tu mình thành gà công nghiệp thật à? Như anh đây này, tuần nào chẳng ra ngoài
vài ba lần có ai biết đâu. Cứ ngồi đây "tụng kinh, gõ mõ" thì nên học
thêm mấy câu "Nam
mô a di đà phật" cho đủ bài.